Làm gì, làm thế nào để nâng tầm cán bộ ở huyện miền núi?

31/03/17 16:01
LDNA+
Trong chuyến làm việc của Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Đắc Vinh tại huyện Quế Phong, điều mà đồng chí Bí thư Tỉnh ủy và các thành viên trong đoàn trăn trở là xây dựng được đội ngũ cán bộ đủ tầm, đáp ứng được các yêu cầu đặt ra.
Điều này không chỉ rất đúng, rất trúng với Quế Phong mà còn cho các huyện miền núi cao của tỉnh ta (theo Báo Nghệ An số ra ngày 23/3/2017).

Buổi làm việc giữa Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Đắc Vinh với cán bộ huyện Quế Phong

Vấn đề đặt ra là: Thế nào là cán bộ đủ tầm? Những tầm nào, đến đâu? Từ đó phải làm gì và làm thế nào để có cán bộ và cả đội ngũ cán bộ đủ tầm? Và, các xã trong huyện, huyện và cả các ngành cấp tỉnh nữa có trách nhiệm đến đâu hay đó chỉ là trách nhiệm của huyện?

1. Tạm xác định để chia đội ngũ cán bộ của một huyện gồm: Cán bộ chính trị - xã hội, cán bộ nhà nước (hay chính quyền), cán bộ kinh tế, quân sự, an ninh, văn hóa giáo dục... Mỗi loại cán bộ như vậy là có cán bộ ở cấp huyện, có cán bộ ở cấp xã... tạm chưa nói đến cán bộ ở cấp bản - thôn, tạm chia như vậy để xem mỗi loại cán bộ ở mỗi cấp đủ tầm, chưa đủ tầm. Có thế mới có cái nhìn cụ thể tránh đánh giá chung chung: Chưa đủ tầm.
Đủ tầm là mức định tính là cách nói khó mà cân đong đo đếm được. Do vậy cần lượng hóa “đủ tầm” cho từng cấp và từng loại cán bộ, bằng các tiêu chí cụ thể.
Trên cơ sở lượng hóa “đủ tầm” tỉnh giúp huyện tiến hành tổng điều tra khảo sát đội ngũ cán bộ huyện, đội ngũ cán bộ xã (theo từng loại hay từng lĩnh vực). Từ đó nhận diện cụ thể và chi tiết về từng loại và từng cấp cán bộ. Tiến hành tổng điều tra khảo sát đội ngũ cán bộ cấp xã, cấp huyện là việc xưa nay ta chưa làm. Nay phải làm để có căn cứ thực tế, dữ liệu và số liệu thực có xây dựng đề án công tác cán bộ gắn với đề án phát triển kinh tế - xã hội an ninh quốc phòng của xã, của cả huyện. Lâu nay các đề án phát triển kinh tế - xã hội, an ninh quốc phòng ở cấp xã, cấp huyện và cả cấp tỉnh đã được quyết định tại Đại hội Đảng bộ các cấp, theo từng nhiệm kỳ. Còn đề án công tác cán bộ thì hầu như chưa có. Nay, có lẽ phải bắt tay vào làm từ một số xã, một huyện để sau đó làm ở tất cả các xã, các huyện.
2. Dẫu chưa thể nhận diện một cách cụ thể chính xác về “tầm” của đội ngũ cán bộ, cấp xã, cấp huyện của Quế Phong hay bất cứ huyện nào, nhưng chúng ta cũng có thể ang áng rằng: Cái “tầm” thấp nhất - tức là còn xa mới đạt tới cái “tầm” cần thiết của đội ngũ cán bộ cấp xã, cấp huyện ở Quế Phong đó là: tầm nhận thức, tầm tư duy về kinh tế; tầm tổ chức, chỉ đạo, hướng dẫn sản xuất kinh doanh, tầm tiếp nhận để đưa vào các hoạt động kinh tế những thành tựu mới về khoa học công nghệ, khoa học quản lý... Và còn có một nghịch lý về tầm nhìn: Thường chỉ nhìn quanh quẩn dưới chân mình. Ấy mà nhìn dưới chân mình vẫn không sáng: Chỉ thấy cái khó mà không nhìn ra cái thuận cái mạnh của chính mảnh đất mình đứng, của không gian trong lành của thiên nhiên và cả cái hồn hậu, thân thiện của cộng đồng cư dân nơi mình sinh ra.
Nhưng chưa đến “tầm” nói trên có căn nguyên cơ bản, sâu xa là đội ngũ cán bộ Quế Phong (cả huyện và xã) sinh ra, lớn lên, sống và làm việc từ trong một nền kinh tế sản xuất nhỏ, tự túc, tự cấp đang còn không ít dấu vết của nền kinh tế tự nhiên. Họ sống, làm việc, suy nghĩ hoàn toàn theo kiểu cha truyền con nối, theo kinh nghiệm và tập tục. Một số cán bộ nào đó, được đào tạo ở trường này lớp khác hẳn hoi, nhưng khi về làm việc tại địa phương những kiến thức họ được trang bị không đủ mạnh để “thoát” ra để “vượt” lên môi trường xã hội, trình độ kinh tế vốn đã tồn tại hàng nghìn năm nay. Đã có không ít cán bộ cấp tỉnh được luân chuyển về giữ cương vị người đứng đầu huyện Quế Phong. Nhưng xem ra những cán bộ đó cũng chưa tạo được “cú hích” nào để tạo được vòng xoáy lên về trình độ cán bộ cấp huyện - chứ chưa nói đến cấp xã. Việc đưa một số trí thức trẻ về đảm nhận chức danh lãnh đạo ở một số xã khó khăn cũng không mấy thành công. Đó là minh chứng rành rành.
3. Từ những điều trình bày ở trên, xin đề xuất một số giải pháp để nâng “tầm” đội ngũ cán bộ huyện Quế Phong - và cho các huyện na ná.
* Bắt tay vào xây dựng đề án cán bộ, gắn với đề án, chương trình phát triển kinh tế - xã hội, an ninh quốc phòng của từng xã của cả huyện. Việc này đòi hỏi cần có thời gian dài dài một chút. Nhưng đây là giải pháp cơ bản, căn cơ nên phải làm một cách tích cực. Cố gắng cuối nhiệm kỳ này hoàn thành để đẩy nhanh kết quả thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng bộ các xã, huyện nhiệm kỳ này đồng thời tạo sức bật thật sự cho nhiệm kỳ sau.
* Trước mắt làm ngay đề án cán bộ cụ thể cho các chương trình cây, con, ngành... đã có hướng đi rõ, đã có kết quả bước đầu như: Chương trình cây chanh leo, thâm canh lúa nước, chăn nuôi đại gia súc, một số cây đặc sản, dược liệu... Mỗi chương trình như vậy đòi hỏi những cán bộ lãnh đạo, chỉ đạo, cán bộ vận động quần chúng, cán bộ chuyên môn kỹ thuật nào, trình độ đến đâu, phương pháp làm việc thế nào?... Từ đó mà đào tạo, bồi dưỡng kiến thức, bố trí, sử dụng cán bộ đủ tầm để các chương trình cụ thể đó đạt kết quả cao nhất.
* Đối với cán bộ xã, bắt tay xây dựng chương trình bồi dưỡng, tập huấn với phương châm cần gì học nấy, thiếu gì thì bổ sung nấy. Tùy loại cán bộ mà có chương trình riêng. Không bồi dưỡng, tập huấn chung chung theo chương trình chung dẫn đến tình trạng: Cái cán bộ cần thì không dạy. Cái dạy thì cán bộ lại chưa cần như lâu nay. Nội dung bồi dưỡng, tập huấn cán bộ xã phải sát đúng đã đành. Cách thức bồi dưỡng tập huấn cũng phải đổi mới tránh lý thuyết suông, học phải đi đôi với hành, học gắn với giải quyết nhiệm vụ thực tế. Phải chăng phải trở về với quan niệm huấn luyện cán bộ mà trước đây ta đã làm. Sau này ta lấy quan niệm bồi dưỡng thay cho huấn luyện. Thiết nghĩ huấn luyện mang tính thiết thực cụ thể hơn.
* Ở cấp huyện, các đồng chí trong Ban chấp hành Đảng bộ huyện, chánh phó Chủ tịch HĐND, UBND, trưởng các ngành, mặt trận, các đoàn thể, các cơ quan sự nghiệp... cần được ưu tiên tự nâng “tầm” và được nâng “tầm”. Tỉnh phải ra tay làm việc này. Đội ngũ này có “tầm” đủ mới kéo được “tầm” của đội ngũ cán bộ các xã và toàn huyện.
* Nếu tỉnh thấy cần phải tăng cường cán bộ chủ trì cho Quế Phong thì phải chọn đúng người có “tầm” và có tâm huyết với chính Quế Phong. Và phải bố trí người đó đảm nhận nhiệm vụ một thời gian đủ để họ chứng tỏ được năng lực và hiệu lực hiệu quả làm việc. Hiệu quả làm việc của cán bộ này được “đo” bằng: Những tiến bộ (hay sự đi lên) của huyện ở một số mặt nào đó - Và “tầm” cán bộ của huyện đã có bước tiến bộ. Có thế thì điều mà ta gọi là tăng cường mới có ý nghĩa thực sự.
* Huyện chủ động và chủ trì chăm lo nâng tầm cho đội ngũ cán bộ huyện, xã. Ban Tổ chức Tỉnh ủy, Sở Nội vụ cùng các ban ngành cấp tỉnh có chương trình chỉ đạo, giúp đỡ huyện nâng tầm cán bộ theo tuyến lọc. Cùng với đó, cần có một khoản ngân sách cần thiết. Có thể là ngân sách chung, có thể là ngân sách riêng nằm trong ngân sách của từng đề án kinh tế - xã hội an ninh quốc phòng. Khoản ngân sách này được quan niệm là khoản đầu tư để nâng cấp cơ sở hạ tầng mềm. Xin nói thêm là lâu nay kể cả từ trung ương và tỉnh mới quan tâm đầu tư nâng cấp cơ sở hạ tầng cứng, ít quan tâm đầu tư nâng cấp cơ sở hạ tầng mềm.
Chỉ đúng, chỉ rõ cho cấp huyện ở một huyện cụ thể nào đó những việc cần làm, nên làm, phải làm là rất cần thiết và rất quan trọng. Song, cần thiết hơn và quyết định hơn chính lại là chỉ đúng, chỉ rõ cách làm những việc đó như thế nào cho có hiệu quả. Cha ông ta chẳng đã từng nói rằng: “Cho một cục vàng không bằng bày đàng làm ăn”.
Trương Công Anh
Bình luận

Bài viết chưa có bình luận nào.

tối thiểu 10 chữ tiếng Việt có dấu không chứa liên kết

Tin cùng chuyên mục
Tin Mới Nhất
lên đầu trang