Lời thề hóa đá

24/07/19 16:37

 

“Chết hóa đá, thành bất tử”

Sau cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, quân bành trướng Trung Quốc bề ngoài thì tuyên bố rút quân nhưng trên thực tế, chúng vẫn âm thầm thực hiện các mưu đồ gây hấn và lấn chiếm. Đến ngày 28/4/1984, chúng mở cuộc tấn công quy mô lớn vào biên giới nước ta tại khu vực Vị Xuyên (Hà Giang), từ điểm cao có bình độ 1509 (vị trí phân chia lãnh thổ hai nước trước năm 1979), đến các điểm cao 1100, 772, 685, đến 468 (thấp dần về phía đất nước ta khoảng 4 đến 5km).
Kể từ ngày Trung Quốc xua quân lấn chiếm các điểm cao, quân ta đã đẩy lùi được nhiều đợt tấn công của địch. Rạng sáng 12/7/1984, ta mở đầu chiến dịch MB84, huy động một lực lượng lớn tấn công nhằm giành lại các điểm cao. Tuy nhiên, trong trận này, các mũi tấn công của ta đều bị thương vong lớn, gần 600 chiến sĩ của Sư đoàn 356 - Quân khu 2 đã hi sinh. Từ đó ngày 12/7 trở thành ngày giỗ trận của các liệt sĩ Vị Xuyên.

Phút nghiêng mình tưởng nhớ đồng đội của những cựu chiến binh Vị Xuyên - Ảnh: Tiến Đông

 

Sau 35 năm ngày mở đầu chiến dịch MB84, ông Thái Khắc Ba (nguyên Đại đội trưởng Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 876, Sư đoàn 356), hiện sống tại Tân Kỳ, vẫn không thể quên được những ký ức bi hùng ấy. Ông bảo, thực ra trong trận mở màn ngày 12/7 có 1 đơn vị đã chiếm được điểm cao 772 trong vòng 23 giờ, đó là Trung đội 1, Đại đội 7, của Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 876, Sư đoàn 356. Lúc này ông Ba đang là Đại đội phó Đại đội 7, trực tiếp tham gia trận đánh. Mặc dù chiếm được điểm cao trong vòng 23 giờ, nhưng do không thể nhận được sự chi viện của pháo binh và bộ binh các đơn vị khác, nên đơn vị phải rút lui. Từ sau ngày 12/7/1984, quân ta chuyển sang chiến thuật “vây lấn” và “lấn dũi”, từng bước giành giật lại các điểm cao, với rất nhiều hi sinh mất mát.
Ông Ba nhớ lại, có đợt trong 2 ngày 17 và 18/1/1985, Đại đội của ông phải đánh trả 14 đợt tấn công của hơn 600 quân địch. Trong 2 ngày chiến đấu ấy, người Trung đội phó Nguyễn Viết Ninh (quê Phú Thọ), mặc dù bị thương nhưng vẫn kiên quyết bám trụ tại điểm cao, vừa chiến đấu vừa động viên đồng đội.

Bên kia là điểm cao 772 và 685 nơi đang còn nhiều người con đất Việt ngã xuống chưa được trở về

 

Nghĩ về người đồng đội, người chiến sĩ của mình mà ông Ba rưng rưng: “Ngày 17/1/1985, Ninh bị thương vào cánh tay trái, đã được quân y sơ cứu, băng bó, tôi lệnh cho Ninh rút về sau nhưng anh không chịu, xin ở lại cùng đồng đội chiến đấu đến tận chiều ngày 18/1/1985 thì hi sinh”. Giờ đầy khi nghĩ về người đồng đội Nguyễn Viết Ninh, những người lính Vị Xuyên vẫn nhớ mãi lời thề được anh khắc lên báng súng “Sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử” - nó đã trở thành lời hiệu triệu, thúc giục mỗi người lính Vị Xuyên mỗi khi ra trận.
 
Chọn… cái chết khi đang sống
Ngày trước, các điểm cao 1509, 772, 685 được gọi bằng những cái tên khốc liệt “đồi thịt băm”, “cối xay thịt” hay “lò vôi thế kỷ”. Nhưng với những người lính Vị Xuyên, một khi cầm chắc trong tay khẩu súng, dù thịt nát xương tan, họ vẫn quyết tâm xông lên. Họ thậm chí còn chấp nhận cả cái chết… ngay khi mình đang sống.
Tôi may mắn gặp được những người còn lại trong đội cảm tử của Sư đoàn 356. Đây là đội cảm tử duy nhất được lập để luồn sâu vào lòng địch khi quân ta chiếm lại điểm cao 685. Bởi từ sau ngày 12/7 đến 11/1984, quân ta liên tục tổ chức tấn công để giành lại điểm cao này nhưng không thành công.

Ông Lương Tú Liêu (bên trái) và ông Trịnh Xuân Hùng - trong đội cảm tử năm xưa gặp lại nhau trên điểm cao 468

 

Ông Trịnh Xuân Hùng - Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 153, Sư đoàn 356 (hiện sống tại thôn 5, xã Thanh Thịnh, Thanh Chương), là đội trưởng đội cảm tử, nhớ lại: Sau một thời gian đánh 685 không được, ta phát hiện phía sau đỉnh E1 của cao điểm 685 có nhiều hang đá tự nhiên, trong đó có 4 hang lớn nằm giữa 685 và 772, địch đã gia cố thành nơi trú quân, tập kết vũ khí, vừa tránh được hỏa lực của ta, vừa xuất phát phản công khi quân ta tấn công từ dưới lên. Vì thế chỉ huy mặt trận và chỉ huy Sư đoàn 356 quyết định lập một đội công tác đặc biệt - đội cảm tử, bí mật luồn sâu, tiêu diệt các hang này.

Vị trí đặt trạm phẫu, ngay trước hang Làng Lò trên mặt trận Vị Xuyên

 

Ông Hùng vẫn nhớ như in ngày mình nhận lệnh đi cảm tử, hôm đó là buổi chiều ngày 17/12/1984, vừa trên chốt trở về hang Làng Lò (nơi đặt sở chỉ huy, chăm sóc thương binh tạm thời và cũng là nơi đặt thi hài các chiến sĩ hi sinh vừa được đưa từ trận địa về), thì gặp một đồng chí cùng đơn vị, vừa gặp đã vỗ vai ông và cười nói “báo cho anh một tin, ngày mai anh được cử đi… chết”. Dù đã biết bao nhiêu lần vào sinh ra tử, nhưng lần này cảm xúc trong ông rất lạ. Cả đêm đó ông Hùng không ngủ, cứ trằn trọc mãi. “Chắc phải có nhiệm vụ đặc biệt nào đó thì các thủ trưởng mới chọn mình, dù thế nào thì cũng phải gắng hoàn thành” - ông nghĩ.
 

Bên trong hang Làng Lò, nơi đội cảm tử đã được làm lễ truy điệu sống trước khi lên đường

Sang hôm sau, tin chính thức được chọn làm đội trưởng đội cảm tử đến với ông, các chỉ huy cho ông 1 ngày để chọn quân. Ngoài các đồng chí được cấp trên cử về phối thuộc, như Đại đội phó Đại đội 1, Tiểu đoàn thông tin 18, Sư đoàn 356 Lương Tú Liêu (người Tĩnh Gia, Thanh Hóa, hiện sống và làm việc tại huyện Vị Xuyên, Hà Giang); Đại đội trưởng Đại đội 14 - DKZ, Trung đoàn 153 Nguyễn Quang Độ (quê Hoài Đức, Hà Tây), được cử làm đội phó cùng một số trinh sát đặc công, số còn lại ông Hùng chọn trong đơn vị mình, tổng cộng 18 người.
Chiều muộn ngày 21/12/1984, sau khi làm Lễ truy điệu sống, đội cảm tử mang theo mỗi người 2 cơ số đạn nhanh chóng rời hang Làng Lò lên đường. Chiều đông biên giới trời mù sương, dưới mưa phùn lất phất, đội cảm tử lầm lũi tiến về phía trước...
Khuya 21/12, đội cảm tử đã có mặt tại vị trí, chờ đúng lúc pháo ta chuyển làn, đúng 23 giờ, cả đội đồng loạt nổ súng tấn công vào các hang địch. Đội phó Nguyễn Quang Độ, chỉ huy hỏa lực DKZ và M72, B41 mở màn bắn vào các hang to nhất, vừa diệt địch, vừa thắp sáng mục tiêu cho các tay súng thấy rõ mà tiêu diệt. Bị tập kích bất ngờ, cả 4 hang trú ẩn của địch đều bị tiêu diệt gọn.

 

Phát hiện bị tập kích, pháo địch điên cuồng dội xuống đội hình của đội cảm tử, một chiến sĩ đã hi sinh ngay trận địa. Ông Hùng nhớ lại một kỷ niệm vui, giữa lúc pháo địch cày xới khét lẹt trên đầu, nhớ lệnh cấp trên “tính mạng của anh em là trên hết”, lúc đó chiếc máy thông tin của đồng chí Lương Tú Liêu cứ kêu oang oang, lúc này cả ông Hùng và ông Độ khùng lên thét lớn “vứt máy đi, lộ đội hình là chết cả bây giờ”. Thế nhưng đồng chí Lương Tú Liêu cự lại “thủ trưởng có bắn em cũng không vứt máy, người còn, máy còn, còn liên lạc”. Nói đoạn, cả đội hình tiếp tục rút lui, cũng may nhờ có máy thông tin mà đội đã gọi được hỏa lực bắn áp chế để rút lui an toàn.

Ông Hùng bên người đội phó đội cảm tử năm xưa, ông Nguyễn Quang Độ sau bị thương bị mất 1 chân

 

Sau trận cảm tử đó, ai về đơn vị nấy, người còn, người mất. Mãi 35 năm sau ông Hùng mới gặp lại người đồng đội Lương Tú Liêu. Bao kỷ niệm ùa về, họ ôm lấy nhau vừa cười vừa khóc. Tôi liều hỏi, tại sao thời điểm đó được lệnh vứt máy mà ông vẫn không vứt? Ông Liêu bảo “máy liên lạc của người lính thông tin cũng như cây súng của chiến sĩ bộ binh, nếu trong hoàn cảnh đó mà vứt máy thì cả đội sẽ gặp nguy hiểm, có máy thì mình mới gọi pháo đánh đúng vị trí. Nếu không, có khi sẽ hứng trọn cả pháo ta lẫn pháo địch”. Cho đến bây giờ, đội hình cảm tử ấy mới chỉ có 3 người tìm lại được nhau, ông Hùng, ông Liêu và ông Độ. Ông Độ sau trận này về lại đơn vị chiến đầu trên điểm cao 685 thì bị thương mất 1 chân. Họ ấp ủ một mong muốn được gặp những anh em đội cảm tử còn sống, để cùng ôn lại những khoảnh khắc oai hùng nhất của cuộc đời mình…
Tiến Đông
Bình luận

Bài viết chưa có bình luận nào.

tối thiểu 10 chữ tiếng Việt có dấu không chứa liên kết

Tin cùng chuyên mục
Tin Mới Nhất
lên đầu trang