Made by... “kỹ sư làng”

13/06/19 17:04
LDNA+
Xưởng chế tạo máy Đăng Lợi nằm tít trong làng, cách đường lớn đến 3km. “Heo hút” là vậy nhưng xưởng luôn tấp nập khách Bắc - Trung - Nam đến đặt hàng. Mới đây, Đăng Lợi đã có những chiếc máy “xuất ngoại” đầu tiên.
 
Xuống xe bus ở Quốc lộ 7, tôi được một người dân tốt bụng cho đi nhờ vào xưởng chế tạo máy Đăng Lợi ở xóm 6, xã Văn Sơn, Đô Lương. Qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi trên đường quá giang, tôi nhận ra người dân ở đây đã quen với việc làm hướng dẫn viên chỉ đường, dẫn đường cho khách thập phương tìm vào xưởng. Điều thú vị là ai cũng nhiệt tình như thể đang đón khách về nhà mình, ai cũng dành cho Lợi những lời khen ngợi đầy tự hào. Họ gọi Nguyễn Đăng Lợi (sinh năm 1992), ông chủ trẻ của xưởng chế tạo máy là “kỹ sư làng”.
Bước vào xưởng chế tạo máy Đăng Lợi, tôi ngay lập tức được “thưởng thức” một bữa tiệc âm thanh với đủ cường độ, thể loại: Tiếng sắt thép va vào nhau the thé, tiếng máy dập phì phò, tiếng máy hàn chói tai, tiếng máy phun sơn ầm ì... Giữa ngổn ngang máy cao, máy thấp, gần 10 công nhân trẻ đang miệt mài làm việc, người lúi húi cắt, người lom khom mài, người tỉ mẩn lắp ráp...

Những chiếc máy cắt nhôm 2 đầu của Lợi được khách hàng đánh giá cao về kết cấu, chất lượng và tính thẩm mỹ - Ảnh: Phương Thanh

 

Ở một góc xưởng, Lợi - chàng thanh niên cao ráo với gương mặt khôi ngô, đang hướng dẫn cho đoàn khách đến từ Hưng Yên cách sử dụng máy. Chiếc máy cao chưa đến một mét thực hiện thao tác dập lỗ, cắt viền một cách chính xác và sắc lẹm.
Vị khách đến từ Hưng Yên quan sát máy hoạt động với vẻ mặt rất hài lòng. Sự chắc chắn, vuông vắn của thân máy khiến tôi nghĩ rằng nó được đúc từ thép hoặc gang nguyên khối. Sau này tôi mới biết nó được ghép từ những tấm tôn nhám dày và mài dũa cẩn thận.
Dạo một vòng xưởng, một lần nữa tôi bị đánh lừa cảm giác khi quan sát những chiếc máy cắt nhôm 2 đầu. Chiếc máy có 2 đầu cắt gắn trên một mặt thước, có thể tùy chỉnh khoảng cách đầu cắt theo mong muốn của người sử dụng. Nếu không có dòng chữ khắc chìm tên xưởng và hướng dẫn sử dụng bằng tiếng Việt dưới các nút bấm thì tôi đã tin rằng chiếc máy hoàn thiện từ kết cấu đến phối màu này là một sản phẩm nhập khẩu.
Trong lúc đợi Lợi tiếp khách, tôi sang tiệm tạp hóa bên cạnh xưởng để trò chuyện với bố mẹ cậu. Bố mẹ Lợi vốn là những nông dân chất phác quanh năm chỉ biết đến ruộng vườn. Vốn liếng duy nhất mà ông bà tích góp cả đời mình để dành cho 3 người con chính là cơ hội được đi học.
“Nhà nghèo, 3 anh em lại gần tuổi nhau nên mỗi lần đóng học phí là chúng tôi lại phải xoay xở đủ đường. Hồi vợ chồng tôi mới mở kiốt này, bà con trong xóm trêu, nhìn vậy thôi chứ tiền vay mượn cho con đi học nhiều nhất xóm” - bà Sâm, mẹ của Lợi cười, nhớ lại. Anh chị của Lợi đều học đại học, riêng Lợi chọn học trung cấp nghề vừa sức theo đúng sở thích sửa chữa, lắp ráp máy móc của mình.
Tốt nghiệp Trường Cao đẳng KTCN Việt Nam - Hàn Quốc, Lợi quyết định lập nghiệp với nghề nhôm kính. Với những máy móc cơ bản cùng sự khéo léo, chăm chỉ của bản thân, cậu nhận được sự tín nhiệm của bà con trong xã, khách hàng tìm đến ngày một đông. Muốn nâng cao năng suất, Lợi gom góp tiền tìm mua máy cắt nhôm 2 đầu. Tuy nhiên, khi biết giá thành máy cắt nhôm 2 đầu nhập khẩu từ Trung Quốc vượt xa khả năng chỉ trả, Lợi quyết định tự mình nghiên cứu chế tạo chiếc máy.
Để thực hiện ý tưởng, Lợi tham khảo cấu trúc máy cắt nhôm 2 đầu trên thị trường, từ đó mày mò chế tạo. Ban ngày đi làm, buổi tối cậu lúi húi bên đống sắt thép, dây rợ giữa sân, chong đèn đục đục, lắp lắp. Để có được những chi tiết máy, Lợi đi xe máy xuống Vinh nhiều lần, hỏi tên gọi và tìm mua lẻ từng cái với giá rất đắt.
Một tháng kể từ ngày thai nghén ý tưởng, chiếc máy cắt nhôm 2 đầu của Lợi hoàn thiện, vận hành hoàn chỉnh với đầy đủ chức năng như một chiếc máy nhập khẩu, mặc dù hình thức không đẹp bằng. Để lưu lại dấu mốc này, Lợi quay clip chiếc máy rồi up lên kênh Youtube của mình.
Một người ở Thanh Hóa sau khi xem clip của Lợi đã liên lạc và đề nghị mua lại chiếc máy. Nghĩ mình có thể làm lại một chiếc khác, Lợi đồng ý bán với mức giá bằng 1/2 chiếc máy trên thị trường. Trước ngày khách đến nhận hàng, chàng trai trẻ hạnh phúc lau chùi từng ngóc ngách máy, háo hức tự tay cắt decan tên của mình, nắn nót dán lên “đứa con tinh thần”.
So với những phiên bản sau này, chiếc máy đầu tiên là chiếc thô mộc nhất nhưng cũng là chiếc đáng nhớ nhất đối với Lợi. Sau gần 2 năm “chào đời”, chiếc máy F1 đó vẫn đang thực hiện tốt “sứ mệnh” của mình cùng vị khách năm nào, và vị khách đó vẫn luôn dõi theo, ủng hộ những cải tiến, phát triển của Đăng Lợi.
 

Lợi hướng dẫn khách hàng sử dụng máy đột dập

 

Những người khách tiếp theo cũng tìm đến Lợi theo cách như vậy. Chưa sản xuất xong máy này thì đã có người đến đặt chiếc máy khác. Dần dà, Lợi không còn thời gian để làm nhôm kính nữa mà chuyển hẳn sang sản xuất, chế tạo máy. Ngoài chiếc máy cắt nhôm 2 đầu, Lợi còn chế tạo thêm những chiếc máy khác như máy phay đầu đố, máy đột dập, máy ép góc. Đến nay, xưởng đã sản xuất được khoảng 600 máy, cung cấp cho khắp các tỉnh thành trong cả nước. Diện tích xưởng ngày càng mở rộng, công nhân ở xưởng ngày một nhiều. Dù nắng hay mưa, dù ngày thường hay ngày lễ, xưởng luôn trong trình trạng hoạt động hết công suất.
Trò chuyện với vợ chồng Lợi, tôi nhận ra bí quyết phát triển của “xưởng làng” không chỉ nằm ở chất lượng sản phẩm, giá thành phải chăng mà còn nằm ở thái độ phục vụ và cách làm truyền thông.
Kinh nghiệm 4 năm làm nhân viên bán hàng cho một hãng công nghệ nổi tiếng đã giúp cho Trương Thị Huyền - vợ của Lợi có được những kỹ năng thiết yếu trong giao tiếp, tư vấn cho khách hàng và quản lý sổ sách. Sự vui vẻ, nhiệt tình của cô không những khiến các cuộc giao dịch diễn ra nhanh hơn mà còn hóa giải nhiều hiểu lầm, xoa dịu sự nóng vội của khách.
Mặc dù công việc túi bụi, phải trả lời điện thoại liên tục nhưng Huyền luôn tranh thủ chụp ảnh các vị khách, quay lại những chuyến hàng để đăng lên Facebook, Youtube cùng lời tri ân, chúc phúc. Huyền còn chia sẻ những câu chuyện đầy lạc quan và xúc động mà khách hàng đã dành cho Đăng Lợi. Điều này lý giải tại sao một số bài viết về xưởng nhận được hàng trăm lượt thích, có những clip hàng chục nghìn lượt xem. Có thể nói, mạng xã hội đã trở thành cánh tay nối dài, giúp thương hiệu của “xưởng làng” vươn xa theo cách giản dị nhất, chân thành nhất và tiết kiệm nhất.
Lau mồ hôi lấm tấm trên gương mặt, Lợi thổ lộ: “Em không tham vọng mở công ty hoành tráng ở vị trí sầm uất, chỉ cần túc tắc giữa làng với những đơn hàng chất lượng là mãn nguyện lắm rồi. Tuy nhiên, vấn đề lớn nhất của em bây giờ là sản xuất không kịp nhu cầu của thị trường. Từ ngày chuyển sang chế tạo máy, em đã sụt 5kg vì thức đêm, làm cố để kịp tiến độ giao hàng. Đó cũng là lý do em tha thiết tìm kiếm, giữ chân những bạn trẻ có cùng đam mê, sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm”.
Cầm cuốn sổ khách hàng dày cộp trên tay, Huyền háo hức khoe với tôi đơn hàng vừa giao thành công sang nước bạn Lào, kể cho tôi về những vị khách chuyển cả chục triệu đồng tiền cọc dù chưa từng trò chuyện, những vị khách cách xa cả ngàn km tha thiết tặng vé máy bay và mời hai vợ chồng đến chơi, những vị khách đã vô tư giới thiệu thêm khách đến với xưởng... Huyền còn cho tôi xem tin nhắn bày tỏ mong muốn đặt hàng của một vị khách đang ở Ấn Độ và kể về cuộc điện thoại xì xồ bằng tiếng Anh mà Huyền nghe xong không hiểu gì cả.
“Có khi em phải học thêm Tin học và tiếng Anh để phục vụ công việc chị nhỉ” - Huyền cười tinh nghịch, mắt lấp lánh hạnh phúc. Chẳng biết Huyền nói đùa hay nói thật, nhưng cứ tưởng tượng đến những chiếc máy có khắc chìm dòng chữ “Made by Dangloi”, “Made in Vietnam” ở đâu đó ngoài biên giới là tôi thấy tự hào lắm rồi.
Phương Thanh
Bình luận

Bài viết chưa có bình luận nào.

tối thiểu 10 chữ tiếng Việt có dấu không chứa liên kết

Tin cùng chuyên mục
Tin Mới Nhất
lên đầu trang