CHUYỆN “CỦI” , “LÒ” VÀ CHỮ LIÊM…

28/12/18 10:44
LDNA+
Thời sự của năm 2018, nếu chọn một cặp “phạm trù” cụ thể và được quan tâm nhất có lẻ chính là chuyện “Củi và Lò”.

 

Cuộc chiến chống tham nhũng chưa bao giờ quyết liệt và mạnh mẽ như trong năm qua với hàng loạt quan chức, tướng lĩnh được chỉ mặt gọi tên và ra tòa lĩnh án. Không thể không đặt câu hỏi vì sao với những con người như thế, bạc tiền như thế, quyền lực như thế để rồi vẫn không thắng được sức cám dỗ của đồng tiền, trong khi như một câu thành ngữ dân gian nói về nhu cầu con người “Giàu thì ăn ba bữa- khó cũng đỏ lửa ba lần”. Cho dù nhu cầu con người ngày nay không chỉ là chuyện ba bữa ăn một ngày mà còn nhà cửa xe cộ biệt phủ, du hí... nhưng đã chấp nhận làm quan, nếu chưa đủ tài kinh bang tế thế thì ít ra cũng giữ cho mình được một chữ liêm. Quan chức bây giờ nếu tính giỏi giang chắc không ít, nhưng tìm ra một vị quan thanh liêm dường như không thấy báo chí nói tới.

Vì thế những ngày củi và lò rừng rực cháy như năm qua tôi lại chạnh nhớ tới chữ Liêm trong đạo làm quan.
Trong bài viết về “Cần Kiệm Liêm Chính”, phần viết về “Liêm” Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gọi rất xác đáng rằng: “Do bất liêm mà đi đến tội ác trộm cắp. Công khai hay bí mật, trực tiếp hay gián tiếp, bất liêm tức là trộm cắp. Cụ Khổng Tử nói: "Người mà không Liêm, không bằng súc vật". Cụ Mạnh Tử nói: "Ai cũng tham lợi, thì nước sẽ nguy". Để thực hiện chữ Liêm, cần có tuyên truyền và kiểm soát, giáo dục và pháp luật, từ trên xuống, từ dưới lên trên. Trước nhất là cán bộ các cơ quan, các đoàn thể, cấp cao thì quyền to, cấp thấp thì quyền nhỏ. Quyền mà thiếu lương tâm là có dịp đục khoét, có dịp ăn của đút, có dịp "dĩ công vi tư". Vì vậy, cán bộ phải thực hành chữ “Liêm”trước, để làm kiểu mẫu cho dân. Pháp luật phải thẳng tay trừng trị những kẻ bất liêm, bất kỳ kẻ ấy ở địa vị nào, làm nghề nghiệp gì”. (Hồ Chí Minh toàn tập, NXBCTQG, N.2002, tập 5, tr.641)
Ngày xưa, gian khó cơ cực đến bao nhiêu, người dân vẫn hết lòng tin vào cán bộ, vào lý tưởng cách mạng bởi vì dân thấy rõ chữ Liêm nó hiển hiện ra trong hành động, trong đời sống tận tụy của người cán bộ ấy, gần gũi như thế nên dân hết lòng cưu mang đùm bọc. Bây giờ không ai nhận mình “bất liêm” nhưng cứ nhìn vào đồng lương họ được nhận và cuộc sống vật chất họ đang thụ hưởng, hẳn nhiên, dù một người dân bàng quan đến đâu cũng không thể không tự hỏi: Vị quan ấy có “liêm” không?
Hình như được ca ngợi sự thanh liêm lâu nay trong hàng quan chức, người được nhắc tới nhiều là cựu Bí thư Thành ủy Hội An - ông Nguyễn Sự. Nhiều lần ngồi với ông, tôi băn khoăn chuyện nghèo khó thanh bạch của ông, ông Sự cười: Lương hai vợ chồng như thế như thế, mỗi tháng chi tiêu như thế như thế, nuôi hai đứa con đang học đại học nữa… vậy thì tiền đâu mà xây nhà? Ô hay, thế anh bảo các vị quan khác xây nhà, mua xe… bằng lương à? “Họ khác, mình khác!”.
Bởi thế cũng có nhiều vị quan được tiếng tài ba nhưng dân nể thì có nể mà yêu quý lại không được nhiều bởi chẳng có gì qua mắt được nhân dân. Anh có bao nhiêu nhà, bao nhiêu đất, bao nhiêu tài sản nổi chìm… đừng nghĩ là người dân không biết. Nên chi khi người dân yêu quý ông Sự đến vậy, thì chắc chắn ông nghèo thật.
Một nhà văn hóa đã nhận xét rằng: “Có hai điều mà Nguyễn Sự không bao giờ sợ mất đó là tiền bạc và chức vị. Ở đời rất khó để không chịu sự chi phối của hai điều đó. Có lẽ nhờ thế ông giữ được sự cương trực, bản lĩnh, dũng cảm, đàng hoàng, giản dị của mình”. Làm quan mà không cần tiền bạc, không sợ mất chức thì ông Nguyễn Sự sẽ được gì?
Tôi chợt nhớ hai câu thơ cổ của nhà thơ Văn Thiên Tường: “Nhân sinh tự cổ thùy vô tử/ Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh” (Xưa nay hỏi có ai không chết? Hãy để lòng son chiếu sử xanh).
Bạc tiền danh lợi nhà cửa đất đai chả ai mang theo về thế giới bên kia được, chỉ có lòng son còn lại với sử xanh. Những quan chức, tướng lĩnh đã, đang, sẽ ra tòa chịu án kia, khi tham nhũng chắc họ không nghĩ rằng có một ngày con cháu họ sẽ mang trên mình nỗi đau ấy, nỗi đau ô nhục từ lòng tham của bậc cha chú mình!
Lò càng cháy, củi càng đượm, năm mới càng khao khát được nhìn thấy những quan chức thanh liêm để níu lại niềm tin yêu!
Lê Đức Dục
Bình luận

Bài viết chưa có bình luận nào.

tối thiểu 10 chữ tiếng Việt có dấu không chứa liên kết

Tin cùng chuyên mục
Tin Mới Nhất
lên đầu trang