NGHĨ TỪ NGÔI NHÀ SÀN CỦA BÁC HỒ…

18/05/18 09:25
LDNA+
Một tuần trước, ngày 11/5/2018, triển lãm và hội thảo “ 60 năm nhà sàn Bác Hồ trong Khu Phủ Chủ tịch” đã được tổ chức tại Hà Nội. Nhà sàn Bác Hồ đã là một di sản vô giá trong rất nhiều di sản mà Bác để lại cho chúng ta.

Sau khi cuộc kháng chiến chống Pháp thắng lợi, về tiếp quản thủ đô, dù được tổ chức bố trí một căn nhà khang trang cho Bác sống và làm việc nhưng thật bất ngờ, Bác đã chọn ngôi nhà ngôi nhà nhỏ của người thợ điện phục vụ cho phủ Toàn quyền Đông Dương cũ và sống gần 4 năm ở đó. Mãi đến tháng 5/1958, Bác Hồ chính thức chuyển sang ở ngôi nhà sàn bằng gỗ được xây dựng ở một góc vườn Phủ Chủ tịch. Người thiết kế ngôi nhà sàn là kiến trúc sư Nguyễn Văn Ninh, người đã thiết kế lễ đài Ba Đình để đón Bác Hồ, Đảng, Chính phủ về Thủ đô ngày 1/1/1955.

Đại tá Thế Kỷ - người giúp việc cho ông Vũ Kỳ - Thư ký của Bác, cũng từng kể về ngôi nhà cũ của người thợ điện, nơi Bác đã sống trong mấy năm đầu khi về Thủ đô: “Tuy nhiên, do nhà đổ mái bằng nên mùa hè rất nóng, còn mùa đông thì lạnh giá, ánh sáng mặt trời không đủ cho Bác làm việc. Khoảng hơn 3 giờ chiều đã phải thắp đèn. Các đồng chí lãnh đạo mỗi lần đến làm việc rất băn khoăn về nơi ở và làm việc của Bác, nhiều lần đề nghị Bác chuyển nơi khác nhưng Bác vẫn giữ ý kiến của mình. Bác nói với các đồng chí phục vụ: "Hãy nhìn nhân dân sống như thế nào để mà sống cho phù hợp. Sống phù hợp với nhân dân mới hiểu được nhân dân".
Chính vì thế mà việc làm cho Bác một ngôi nhà - tức ngôi nhà sàn sau này Bác ở được tiến hành khẩn trương. Câu chuyện dựng nhà sàn cho Bác được KTS Nguyễn Văn Ninh kể lại: “Một ngày đầu mùa hạ năm 1958, trong khi tôi đang phụ trách sửa ngôi nhà chính của Phủ Chủ tịch thì được giao thêm nhiệm vụ làm một ngôi nhà để Bác ở. Tôi vừa mừng vừa lo và đề nghị được thăm chỗ ở cũ của Bác. Sau khi xem xét kỹ chỗ ngủ, chỗ làm việc của Bác, tôi nảy ra nhiều suy nghĩ. Cái lớn lao, cao cả của Bác không những toát ra qua sự nghiệp vĩ đại của Người mà còn toát ra qua những cái tưởng như rất bình thường, gần gũi trong sinh hoạt hàng ngày. Đối với Bác không cần sự tô vẽ, vì mọi sự tô vẽ, trau truốt, đều trở nên thừa. Ý nghĩa ấy đã giúp tôi phác ra cái hướng chính của việc thiết kế ngôi nhà ở mới của Bác. Giữa lúc ấy tôi được Bác gọi đến. Hôm đó Bác mặc bộ quần áo ta, chân đi đôi guốc mộc, hiền từ, gần gũi như người cha ngồi bàn việc gia đình với người con. Bác bảo nhà mới của Bác sẽ làm theo kiểu nhà sàn Bác đã ở trên Việt Bắc. Nhà làm bằng gỗ gì, tầng dưới thế nào, chỗ ăn chỗ làm việc sắp xếp ra sao, Bác đều nói rất cặn kẽ, cụ thể. Bao nỗi băn khoăn của tôi mấy ngày nay về cách thiết kế ngôi nhà đã được Bác giải tỏa. Tôi hoàn toàn tin ở mình và quyết tâm làm cho vừa lòng Bác.
Thời gian thi công nhà sàn là thời gian Bác đi công tác nước ngoài trong vòng một tháng. Ngôi nhà đã hoàn thành đúng dịp sinh nhật Bác, và ngày 18/5/1958 Bác dọn về nơi ở mới. KTS Ninh nhớ lại hôm đó Bác đã khen: “- Các chú làm như thế là nhanh, tốt, bảo đảm thời gian nhưng còn một khuyết điểm. Các chú có biết khuyết điểm gì không?”. Chúng tôi nhìn nhau lo lắng. Tôi giơ tay xin Bác cho nói: ”Thưa Bác, so với ý Bác dặn có tốn kém hơn đôi chút ạ!”. Bác cười, chòm râu bạc rung nhè nhẹ: “Chú nói đúng” - “Thưa Bác, làm nhà để Bác ở chúng cháu ai cũng cố gắng làm tốt, làm đẹp. Trong phần việc của mình, mỗi người thêm thắt một ít nên cộng lại tốn kém chút ít, nhưng chúng cháu muốn Bác ở cái nhà đẹp hơn, tốt hơn thế này. Bác hơi chơm chớp mắt rồi chỉ lên nhà: “Nước ta chưa giàu, dân ta còn khổ, chưa đủ nhà ở, Bác ở thế này là tốt lắm rồi, các chú không phải lo cho Bác”.
Câu nói ấy của Bác: “Nước ta chưa giàu, dân ta còn khổ, chưa đủ nhà ở, Bác ở thế này là tốt lắm rồi” sau 60 năm, giữa những tháng ngày đất nước đang quyết liệt chống tham nhũng, và có quá nhiều biệt phủ nguy nga xa hoa hiển lộ ra khắp nơi, không chỉ ở các đô thị lớn mà cả tận làng quê heo hút gợi lên nhiều suy nghĩ.
Nếu những biệt phủ lâu đài ấy được xây bằng năng lực, bằng thu nhập chính đáng từ lao động, từ trí tuệ của họ thì rất đáng hoan nghênh, nhưng tiếc thay, sự thật lại không như thế. Khi những nhà cửa tài sản ấy lộ ra, câu giải thích lại vô cùng phi lý bởi nguồn tiền xây biệt phủ có được từ chạy xe ôm nuôi lợn, buôn chổi chít. Lời giải thích đó, nói như đại biểu Quốc hội Nguyễn Bá Sơn “Giải thích như thế chính là coi thường nhân dân”. Và tất nhiên dân không hề ngây thơ!
Nhớ về ngôi nhà sàn đơn sơ giản dị của Bác, rồi nghĩ về những biệt phủ nguy nga của những quan tham, đến kết cục đáng buồn của rất nhiều quan chức được gọi là “củi” đang bị đưa vào “lò” trong những ngày này, dễ nhận ra ngôi nhà sàn mà Bác để lại không chỉ là một di sản kiến trúc! Đó còn là lời nhắc nhở sâu xa với hậu thế về sự liêm khiết, thanh bạch và giản dị mà tiếc thay nhiều công bộc của dân đã không nhận ra!
Nguyễn Thị Hồng Sâm
Bình luận

Bài viết chưa có bình luận nào.

tối thiểu 10 chữ tiếng Việt có dấu không chứa liên kết

Tin cùng chuyên mục
Tin Mới Nhất
lên đầu trang