Xúc cảm chủ quyền & “những huyết cầu Tổ quốc” !

29/08/19 17:21
LDNA+
“ Ba sẽ kể con nghe/ Câu chuyện những ngư dân/ Đang hóa thân thành hồng cầu/ để Trường Sa, Hoàng Sa/ Vẫn là thịt trong huyết hình Tổ quốc”.

 

Đấy là những câu đầu tiên trong bài thơ “Những huyết cầu Tổ quốc” của Đinh Vũ Hoàng Nguyên. Anh vốn là một họa sĩ nhưng cũng mê làm thơ, viết văn, một cây bút được cộng đồng mạng yêu mến. Bài thơ ấy Nguyên viết vào tháng 7/2011, sau vụ tàu Bình Minh bị tàu Trung Quốc cắt cáp và nhiều ngư dân ta bị đánh đập bắt bớ trên biển. Một bài thơ giản dị, viết cho đứa con trai anh cũng vừa chào đời đúng tháng 7 ấy, gửi gắm và ký thác với đứa con điều đầu tiên về tình yêu Tổ quốc.

Nghĩ Tổ quốc, nghĩ về những giá trị độc lập tự do được trả giá bằng hàng triệu người ngã xuống suốt hàng chục thế kỷ triền miên chinh chiến, nhưng cũng có khi Tổ quốc hiện diện trong lời tâm sự của người cha bên vành nôi của đứa con vừa cất tiếng khóc chào đời.
Tổ quốc, đó là khi ta nghĩ về những nơi thấm máu. Máu từ Trường Sơn, máu loang Hoàng Sa, máu đỏ Gạc Ma… Và chính vì thế, khi thềm lục địa Việt Nam bị tàu của ngoại bang xâm phạm vào những tháng năm này, không người Việt Nam nào không thấy lòng đau đáu! Nào có ai không muốn hòa bình? Có ai không muốn mỗi ngày được đưa con đến trường, được bận bịu với nhà máy công sở và đêm về chan hòa bên mâm cơm sum họp đoàn viên? Nhưng dường như định mệnh của đất nước bên bờ sóng Biển Đông này chưa bao giờ thôi nguôi bị kẻ thù rình rập. Đinh Vũ Hoàng Nguyên cũng vậy, anh viết những câu thơ máu lệ cho con mình nhưng vẫn đầy áy náy:
“Thứ lỗi cho ba/ Khi bài thơ đầu đời cho con, không thể bình yên! Kẻ thù lăm le cướp biển nước mình/ Đất nước bốn nghìn năm trên sóng./ Đừng quên: sau lời thề, lông ngỗng/ Giai nhân, huyết ngọc đổ bên trời.
Một ngày/ Khi con nếm trên môi/ Con sẽ thấy máu mình vị mặn/ Bởi trong máu luôn có phần nước mắt/ Ta hiểu căm thù, ta biết yêu thương…”
Có lẽ rất nhiều người chưa biết rằng sau khi viết bài thơ “Những huyết cầu Tổ quốc” chỉ chưa đầy một năm (tháng 7/2011), đứa con trai của anh chưa đầy một tuổi thì Đinh Vũ Hoàng Nguyên đã qua đời vì căn bệnh ung thư vào tháng 3/2012, khi anh mới tròn 37 tuổi. Cái chết của anh quá bất ngờ, nhưng những bài thơ anh để lại cho đời thì vẫn nóng bỏng yêu thương, sục sôi nhiệt huyết và những ngày đất nước bão giông, những câu thơ ấy lại thiết tha vang lên cùng Tổ quốc. Những ngày tháng này, càng thấy yêu và tiếc Nguyên hơn, hẳn còn sống, anh sẽ có thêm những câu thơ thấm đẫm tình yêu Tổ quốc trong mỗi hồng cầu li ti bé nhỏ, không chỉ dành cho con trai mà còn dành cho đất nước yêu thương. 
Tôi chợt nhớ hai câu thơ cuối trong bài thơ “Tự hát” của Xuân Quỳnh:
“Cũng ngừng đập khi cuộc đời không còn nữa.
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi”. 
Tôi nghĩ hai câu thơ ấy cũng đúng với Nguyên, chỉ cần thay một từ “ Cũng ngừng đập khi cuộc đời không còn nữa/ Nhưng biết yêu Tổ quốc cả khi chết đi rồi”!
Những câu thơ nói với con về Tổ quốc luôn khiến cho những người còn sống giật mình: Ta đã yêu thương Tổ quốc đến thế nào khi biết những người quanh ta vẫn yêu Tổ quốc cả khi chết đi rồi bằng những câu thơ gửi lại cho đời, cho đất nước! Yêu Tổ quốc là hãy để hóa thân mình thành một huyết cầu trong huyết quản sục sôi và nóng bỏng của đất nước mình.
Lê Đức Dục
Bình luận

Bài viết chưa có bình luận nào.

tối thiểu 10 chữ tiếng Việt có dấu không chứa liên kết

Tin cùng chuyên mục
Tin Mới Nhất
lên đầu trang