Sạp báo của dì Hương

Công đoàn | Triều Sơn | 15:30 03/03/2017

LDNA+ Giữa lúc nhà nhà đua nhau ra đường kinh doanh, xây shop, mở siêu thị, thì trên góc đường Lê Hồng Phong (TP.Vinh) tấp nập, vẫn còn một sạp báo nhỏ, là địa chỉ quen thuộc của rất nhiều bạn đọc.

Sạp nhỏ thôi nhưng chứa đựng nhiều tình cảm của người bán báo với bạn đọc. Đó là sạp báo của dì Hương.

Hàng ngày vẫn có những khách hàng quen thuộc tìm đến sạp báo của dì Hương - Ảnh: Triều Sơn

Yêu nghiệp đến lão thành

Giữa cái rét buốt Giêng Hai, trong không gian quánh đặc của những màn mưa mờ đục, dì Hương như lọt thỏm giữa những chồng báo, tạp chí. Hướng mắt nhìn xa xăm, dì Hương bắt đầu kể cho tôi nghe những năm tháng đầu tiên bước vào nghiệp bán báo, ăn sắn độn cơm, oằn lưng đạp xe cọc cạch đi giao báo ở các xã Nam - Bắc - Đặng (Đô Lương).
Năm 1982, từ quê nhà Thanh Lĩnh (Thanh Chương), cô gái trẻ Nguyễn Thị Hương được nhận vào làm việc tại Ty Bưu điện Nghệ An. Vừa nhận quyết định vào làm thì được điều động lên Đô Lương làm nhiệm vụ. Ngày đó, mỗi huyện có khoảng 3 đến 4 bưu cục, mỗi bưu cục phụ trách 4 đến 5 xã, chuyên đưa thư, báo và chuyển phát tiền... Mới đầu về, dì Hương được phân công làm nhiệm vụ ở Bưu cục trung tâm huyện Đô Lương, về sau thì được điều chuyển đến bưu cục Nam Sơn. Một nách nuôi con mọn, một mình một bưu cục, nhưng dì Hương không nề hà việc gì. Sáng sớm thì đi nhận báo, phát thư, tranh thủ buổi trưa khi người dân đi làm đồng về thì đạp xe đi giao thư chuyển tiền. Ngày rảnh rỗi dì còn cầm cuốc, cầm xẻng đi phụ hồ để kiếm tiền nuôi con.
Năm 1996, dì Hương xin chuyển công tác về TP. Vinh, cũng với vai trò giao dịch viên của bưu điện, không phải đi giao báo đến tận từng nhà, nhưng phải tự tìm địa điểm để thuê và trực tiếp quản lý một quầy ốt riêng. Hàng sáng, dì Hương đạp xe lên Bưu điện trung tâm nhận báo, các loại ấn phẩm về bán. Nhờ sự tháo vát, nhanh nhẹn, quầy của dì lúc nào cũng đông khách đến đặt mua báo, gọi điện thoại, gửi bưu phẩm. Nhờ thế mà doanh thu lúc nào cũng cao, năm nào cũng được tuyên dương là nhân viên xuất sắc.
Chính thức nghỉ hưu từ năm 2010, nhiều người bảo nghỉ ngơi cho khỏe, nhưng dì Hương vẫn cứ kiên trì với công việc của mình. Dì bảo lá số của mình bốc được nói rõ là “yêu nghiệp đến lão thành” rồi, nên khó dứt ra được. Dù thời đại ngày nay, có nhiều người không còn đọc báo giấy, nhưng lượng khách của dì Hương vẫn còn khá nhiều. Nhiều sạp báo, quầy giao dịch bưu điện trên địa bàn thành phố phải dẹp bỏ, nhưng sạp báo của dì Hương thì không. Khi bưu điện không còn cung cấp được những ấn phẩm hay thì dì tìm đến các nhà in, các đại lý lớn lấy báo về phục vụ cho bạn đọc. Có những bài báo hay, câu chuyện cảm động nếu đã bán hết, nhưng vẫn còn nhiều người muốn tìm đọc, dì sẵn sàng đi tìm về phục vụ. Nhiều ấn phẩm đại lý không cho trả lại khi hết ngày, nhưng dì Hương vẫn liều ôm về, bởi dì biết sẽ vẫn còn có nhiều người thích đọc. Đó là những cuốn Hoa học trò, Mực tím, Toán tuổi thơ… hấp dẫn với lứa các bạn trẻ; là những cuốn tạp chí sức khỏe, sự kiện bình luận… món ăn tinh thần không thể thiếu đối với những bác trung và cao niên.
Sạp báo nghĩa tình
Sạp báo của dì Hương có rất nhiều khách quen, quen đến nỗi chỉ nhác thấy bóng khách là dì đã biết họ cần ấn phẩm gì. Xen giữa câu chuyện với dì Hương, tôi gặp bác Nguyễn Hữu Thịnh, một cán bộ về hưu sống ở phường Lê Lợi, ngày nào cũng ghé sạp báo nhỏ này. Bác Thịnh bảo, báo giấy có nhiều thông tin được chắt lọc kỹ càng, rõ ràng, chứ không như những thông tin bát nháo trên báo mạng. Cũng chính vì thế mà sạp báo của dì Hương trở thành nơi trao đổi, bàn luận của những người như bác Thịnh, sau khi được đọc một bài viết hay, một bài bình luận sắc sảo.
Dù sạp báo chỉ vỏn vẹn khoảng hơn 10m2, nhưng nằm giữa trung tâm thành phố, trên tuyến đường buôn bán sầm uất, thế nên đã có lúc nhiều người đến đặt vấn đề với Công ty CP Khoáng sản Nghệ An - chủ sở hữu của mảnh đất, xin được trả cao hơn con số 4,5 triệu đồng hàng tháng của dì Hương để được thuê lại. Những lúc đó, dì Hương lại đôn đáo chạy lên gặp lãnh đạo công ty trình bày đủ lý do, nhưng quan trọng nhất là dì đã gắn bó với sạp báo này hơn 20 năm, từ khi đây còn là mảnh đất hoang cỏ lút đầu gối. Thế rồi người ta cũng nể tình cho dì thuê tiếp.
Rồi để phục vụ bạn đọc tốt hơn, dì cũng đọc qua từng tờ báo để có thể “quảng cáo” những thông tin hay đến bạn đọc. Có ngày, khi một tờ báo nào có tin, bài nóng về tình hình địa phương, rất nhiều người lạ tìm đến sạp báo của dì Hương để thu gom bằng hết đem về. Biết không đơn giản mà một lúc họ lại đi gom hết báo về, dì liền từ chối khéo rằng chỉ bán một tờ, còn lại để phục vụ bạn đọc đặt trước.
Lại có chuyện, nhờ đọc được những câu chuyện về đối nhân xử thế mà dì Hương đã mấy lần trở thành nhà tâm lý bất đắc dĩ. Số là có lần một đôi vợ chồng trẻ vào sạp báo của dì Hương, họ cãi nhau ầm ĩ và đòi lôi nhau ra tòa ly hôn. Biết rằng câu chuyện sẽ đi đến kết cục không tốt đẹp, từ những tình huống ứng xử đã được đọc trên báo, dì Hương đã lựa lời khuyên bảo đôi bạn trẻ. Sau lần đó, đôi vợ chồng kia không những không ly hôn mà còn hiểu và chia sẻ với nhau nhiều hơn. Họ cũng trở thành khách ruột của sạp báo dì Hương.
Lại có những thanh niên nghiện ngập nặng, thời kỳ sạp báo còn đang lụp xụp, cứ mỗi lần đói thuốc lại sà vào sạp báo của dì Hương “xin đểu”. Biết chuyện, dì Hương không kỳ thị mà tìm cách giúp đỡ, khuyên can để họ đoạn tuyệt với ma túy. Sau này khi cai nghiện thành công họ nhiều lần tìm đến cảm ơn, còn khoe những tấm ảnh gia đình hạnh phúc của mình. Những lúc đó, dì Hương cũng được vui lây…

(0) Bình luận
Tin mới nhất
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO